Tôi nhớ một thời khó khăn chồng chất của gia đình mình. Thời ấy, chồng tôi (lúc đó mới là bạn trai) cũng đi làm quần quật, thường xuyên công tác xa để kiếm tiền lo cho tương lai. Rồi anh đưa luôn thẻ ngân hàng nhận lương cho tôi cầm để tiện quản lý.
Tháng nào rút tiền ra gửi tiết kiệm, tôi cũng thấy tiền lương của anh gần như còn nguyên, không suy chuyển gì. Tôi băn khoăn, không biết anh đã sống bằng gì, chi tiêu như thế nào? Đến nỗi, có lần anh đi công tác nước ngoài gần hai tháng mà tiền lương cũng không xài tới một đồng. Đã vậy, khi về nước, anh còn đưa cho tôi thêm một xấp tiền công tác phí gần như không hao hụt mấy.
Thấy chồng quyết tâm dành dụm từng đồng như vậy, tôi cũng tự nhủ mình phải "bóp bụng" theo để mong hai đứa sớm có cái nhà để "an cư lạc nghiệp". Ngày tôi đi công tác nước ngoài, anh phụ chuẩn bị vali - toàn đồ khô, cùng một cái ca nấu nước nhỏ. Anh dặn dò tôi cách tự nấu ăn cho tiết kiệm. Lần đó, khi trở về, tôi dư toàn bộ tiền công tác phí. Khi ấy, tôi mới thực sự hiểu và hình dung ra anh đã trải qua những gì, sống ra sao trong suốt những năm tháng qua.
Chồng hay khen tôi bình tĩnh và dám xuống tiền cho anh đầu tư. Thế nhưng, có một việc anh không thể ngờ là thực ra tôi không đưa toàn bộ tiền tích trữ cho chồng. Thay vào đó, tôi vẫn luôn dự phòng một khoản "quỹ đen" riêng, không cho anh biết. Tôi làm vậy không phải để tư lợi cho cá nhân mà vì lường trước những rủi ro trong làm ăn, đầu tư, nên muốn dự phòng một đường lui cho cả gia đình.
Mãi sau này, chồng mới biết tới "quỹ đen" của tôi. Nhưng lúc đó anh không trách móc mà còn ủng hộ tôi. Thậm chí, lâu lâu, anh vẫn góp thêm vào một chút tiền kiếm ngoài, nói rằng: "Khoản đó là do em quyết, anh không bao giờ đụng tới".
Thực ra, chúng tôi chẳng bao giờ định nghĩa "hạnh phúc là gì?" vì hầu như chưa bao giờ tôi bằng lòng với hiện tại. Lúc đói rách thì cả hai ráng làm để có cái ăn no bụng. Lúc đã có của ăn của để thì chúng tôi lại ráng học hành để nâng cao trình độ và thu nhập. Lúc có việc làm, công việc thuận lợi, cả hai lại cố dành dụm để tới lúc đủ tiền có thể xây cái nhà, lập gia đình, có con... Cuộc sống của chúng tôi cứ vậy mà tiến chứ không có mục tiêu cố định.